Thứ Hai, 11 tháng 7, 2016

NGẮM MƯA

Ngồi buồn ngắm cảnh mưa rơi
Soi mình trong hột nước trời tưởng mơ…
Ngày xưa hỏi mẹ tắm mưa
Rửa thời thơ ấu, như vừa chiêm bao…

Giọt mưa đo được trời cao
Sao về đất thấp rót bao lạnh lùng ?!
Nhớ xưa theo mẹ ra đồng
Hái rau bắt ốc vui cùng cỏ hoa
Bửa cơm dưa muối, tương, cà
Cả nhà đầm ấm, mẹ già cười vui!…

Ngắm mưa dạ bỗng bùi ngùi
Ngày xưa bóng mẹ, nay lùi vắng xa…
Giữa lòng phố thị phù hoa
Người dưng nước lã, ruột rà lạt phai
Trời mưa có giọt vắn dài
Lấy gì đo được tình ai thấm tràn?

Ngắm mưa lòng tủi xốn xang
Rưng rưng tí tách, đếm ngàn giọt rơi
Ầu ơ… tiếng mẹ đâu rồi
Để bong bóng nhỏ bồi hồi trôi ngang?
Gió chiều lất phất bông trang
Mây giăng trắng mộ, nhớ càng thêm đau…

Nỗi buồn thấu tận trời cao
Rót từng hột nặng, xói vào lòng ta…
Mẹ ơi, mỗi giọt mưa già,
Tưới vào hồn trẻ như là chiêm bao!


 Một ngày mưa nhớ mẹ - 2003

 NGUYỄN TRUNG HIẾU

1 nhận xét: